Chuyện “không ngờ” của một người khiếm thị
30.12.2008 21:49
|
| Tuy mù nhưng anh Đức Anh vẫn sửa chữa được các chi tiết máy móc |
Dù bị mù lòa từ nhỏ, nhưng anh đã vượt vô vàn khó khăn để làm giàu và giúp đỡ nhiều người trong làng thoát nghèo. Đó là hình ảnh anh Nguyễn Đức Anh ở thôn Trần Xá, xã Hàm Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình.
Làm những việc “không ngờ”
Lúc lên lớp 3, căn bệnh thoái hóa niêm võng mạc đã cướp đi đôi mắt khiến anh bị mù vĩnh viễn. Bóng tối bao phủ, tỏ ra bất lực với số phận, Đức Anh đã ba lần định tự tử nhưng lần nào cũng bị người nhà phát hiện. Nhìn con đau đớn trong thân phận mù lòa, ba mẹ anh chỉ biết động viên: “Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”. Nghiệm mãi câu nói của người xưa, Đức Anh dần nguôi ngoai, không tìm đến cái chết mà nỗ lực sống, vươn lên.
Năm lên 18 tuổi, Đức Anh quyết định vay vốn, lên cửa khẩu Lao Bảo (Quảng Trị) mua máy xay xát lúa để làm kế sinh nhai. Đây là chiếc máy đầu tiên của 5 xã phía Nam sông Nhật Lệ. Khi có máy, anh lại làm người làng thêm một lần ngạc nhiên: Tháo tung chiếc máy ra, mở toang mọi chi tiết máy móc, sau đó lắp ráp lại. Anh thực hiện tháo lắp theo nguyên lý: “Cái chi mở trước lắp sau, cái chi mở sau lắp trước”.
Tháo ra lắp vô hơn hai chục lần, anh quen từng chi tiết máy, chỉ cần sờ tay vào con vít nào là biết con vít đó ở vị trí nào và tình trạng còn tốt hay không. Tháo lắp máy móc cũng đã giúp cho anh biết được những thiết bị sắp hư hỏng, tiếng nổ như thế nào là tốt, bộ phận nào cần thay thế… Những tài năng khác người đó đều nhờ cái tai rất nhạy “nhận ra” mọi việc thay đôi mắt mù của anh.
Khi tháo lắp thuần thục nhiều lần chiếc máy xay xát, anh mới quyết định phục vụ bà con. Lúc đầu nhiều người không dám mang lúa đến vì chưa tin nhưng qua một vài người đem lúa đến xay xát, họ thấy hạt gạo trắng tinh tươm, không bị gãy. Tiếng đồn lan ra trong vùng, từ đó, người của các làng, xã bên ùn ùn đưa lúa đến nhà anh. Qua thời gian, anh đã mua thêm 3 chiếc máy khác để phục vụ bà con trong làng. Ngoài ra, anh còn cho hơn 25 người nghèo trong xã vay không lãi hàng trăm triệu đồng để họ có đồng vốn mưu sinh.
Mái ấm gia đình
Chị Trần Thị Thu, 47 tuổi, vợ anh kể: “Nói thiệt với chú, hồi đó, tôi ở xóm trên, anh Anh ở xóm giữa. Khi tôi mới ngoài 20 tuổi, anh đến nhà tôi chơi nhưng sự thật là anh có ý định hỏi cưới tôi làm vợ. Lúc đầu, tôi thấy anh ấy bị mù, tôi sợ nên không đồng ý. Nhưng tối nào anh ấy cũng chống gậy, lần từng bước đến nhà tôi.
Qua cách nói chuyện, tôi thấy anh cũng hay, chịu khó làm ăn nên hai tháng sau, tôi gật đầu bằng lòng”. Hai anh chị về ở với nhau lúc còn khó khăn nhưng với tình cảm chân thật hai người dành cho nhau, họ nỗ lực và dần vươn lên trong cuộc sống. Đến nay, lần lượt 2 đứa con ra đời và được anh chị nuôi dưỡng ăn học đàng hoàng. Tôi nhìn anh thoăn thoắt bật cầu dao điện, thao tác thuần thục máy xay…với ánh mắt ngưỡng mộ .
|