Trẻ em khuyết tật cũng biết ước mơ
30.12.2008 21:41
|
| Chị Nguyễn Thị Kim Điền (bên phải) và đứa con bị bại não trong làng Hòa Bình Huế. |
Cũng như những ngôi làng mang tên “Hòa Bình” khác, làng Hòa Bình Huế là nơi chở che những trẻ em khuyết tật. Có rất nhiều nguyên nhân đã làm các em không được hưởng hạnh phúc của người bình thường. Tại đây, các em đang được gia đình và xã hội quan tâm rất nhiều…
Chúng tôi đến làng Hòa Bình Huế vào một buổi chiều muộn. Không gian yên tĩnh, rợp bóng cây xanh tạo một cảm giác dễ chịu. Dù là những người khách không hẹn trước nhưng chúng tôi vẫn nhận được sự đón tiếp chu đáo của cán bộ, y, bác sĩ tại làng. Điều ấy thật dễ hiểu bởi nơi đây đã và đang đón nhận nhiều sự quan tâm của cá nhân, cộng đồng…
Làng Hòa Bình Huế được thành lập với mong muốn góp phần làm giảm bớt nỗi đau mà những em nhỏ khuyết tật đang phải gánh chịu. Được biết, lúc mới thành lập có khoảng 150 em đến đây để điều trị. Trong số đó, có 15 đến 20% là trẻ em khuyết tật của các tỉnh: Quảng Trị, Quảng Bình, Quảng Nam... 85% ở Thừa Thiên-Huế, tập trung ở các huyện Hương Trà, Phú Vang. Đến nay, hằng năm có từ 150 đến 180 em được điều trị ở làng Hòa Bình.
Ông Nguyễn Trọng Chương, Trưởng phòng Tổ chức hành chính tâm sự: “Đa số các em đến đây chữa trị đều là những em có hoàn cảnh gia đình thuộc diện khó khăn. Gia đình đều ở các vùng nông thôn, vùng chịu nhiều hậu quả chiến tranh. Khi đến đây, các em đã được chăm sóc chu đáo, từ khám, chữa bệnh đến chế độ dinh dưỡng đều được miễn phí hoàn toàn”.
Ngoài ra, trước khi làng Hòa Bình được thành lập còn có chương trình phục hồi chức năng cộng đồng với mục đích tư vấn hỗ trợ phục hồi chức năng tại gia đình và cộng đồng. Chương trình được triển khai từ năm 1990 tại 15 xã thuộc các huyện Hương Trà, Phong Điền, Quảng Điền. Đến khi làng chính thức thành lập thì triển khai thêm ở 60 xã của các huyện trong tỉnh.
Vừa giới thiệu cho chúng tôi về sự hình thành của làng, ông Chương vừa hướng dẫn tôi đến thăm khu dành cho bệnh nhi. Khác hẳn với không gian yên tĩnh bên ngoài làng. Ở đây tiếng cười đùa, hò hét, tiếng chạy nhảy khắp hành lang thu hút sự chú ý của chúng tôi. Ông Chương cho biết: “Nhiều cháu trong số này đã vào làng khi còn đang bế ngửa. Các y tá, chuyên gia đã như những người mẹ thứ hai của các cháu”.
Bỗng chốc lại có tiếng thét, tiếng khóc… nghe rùng mình mà thật xót xa. Đây đang là bữa cơm chiều của các em nhỏ. Vào phòng đầu tiên thì có tới 4 em nhỏ ở độ tuổi từ 1 đến 4. Em nào cũng có một người thân ở bên cạnh. Chị Nguyễn Thị Kim Điền ở huyện Phú Vang kể về con mình: “Khi cháu được 10 tháng tuổi thì lên cơn co giật liên hồi, chân tay teo tóp. Được người quen giới thiệu tôi xin vào làng trẻ. Vào đây chăm con rồi phải nghỉ việc. Cứ tháng nào cháu khỏe thì lại cho cháu về nhà chơi, cháu đau yếu mẹ con lại bồng bế vào đây”.
Có lẽ để những em nhỏ này gọi “mẹ” hay “cha” thành tiếng là cả một nỗi khao khát của cha mẹ và các y, bác sĩ nơi đây. Hầu hết các em bị bại não để tập nói cần một quá trình luyện tập, sự chăm sóc của gia đình, bác sĩ và hơn nữa là sự quan tâm của cả cộng đồng.
Nhiều người nói với tôi về ước mơ tới trường đầy xúc động của em Trần Đình Khen (TP Huế) khi còn là bệnh nhi ở làng. Dù đã 14 tuổi nhưng em giống như bé 1 tuổi. Em vẫn nhận biết được xung quanh, gia đình mua sách về hướng dẫn em đọc, em học. Lạ thay em học rất nhanh. Gia đình chạy chữa mãi nhưng không thể phục hồi chức năng cho em. Đành để Khen nằm bất động ở nhà. Khen lại trở về. Được biết, nếu đưa Khen trở lại làng Hòa Bình thì có thể phục hồi một phần nào đó cho em… Chúng tôi rời khỏi làng Hòa Bình khi nắng đã tắt. Chiều xứ Huế mang vẻ buồn trầm mặc càng khiến tôi suy nghĩ mông lung. Chợt nhớ lại những lời gan ruột của ông Chương: “Chúng tôi những người tiếp xúc hằng ngày với những hoàn cảnh thương tâm. Điều mong ước là làm được nhiều hơn cho trẻ em tàn tật. Song khả năng thì có hạn trong khi nhu cầu phục hồi chức năng cho các em là rất lớn. Chúng tôi rất cần sự giúp đỡ, hỗ trợ của các ngành, các cấp, các nhà hảo tâm".
Vâng, ngày 3-12 là ngày trẻ em khuyết tật thế giới, hy vọng rằng mong muốn không chỉ của ông Chương sẽ được xã hội quan tâm hơn nữa để: “Trẻ em khuyết tật biết ước mơ!”.
chuyên |